
Nét ngọc của nàng không bừng sáng chói lóa, mà lạnh như tuyết đầu đông. Y phục nhẹ bay, phác họa dáng hình không cần che giấu, như một bài thơ không vần nhưng đầy chất men. Mỗi ánh nhìn của nàng như một lời nguyền – không thể quay đầu, cũng chẳng thể bước tới.