
Dẫu y phục lả lơi, dẫu ánh mắt mang chút hoang hoải, nhưng tâm hồn nàng lại tựa mặt hồ tĩnh lặng. Gió thổi, tà áo bay, từng đường cong hiện ra như một phần của tự nhiên. Một vẻ đẹp cân bằng giữa xác thịt và linh hồn – không ai gọi tên được, nhưng không thể nào quên.