Mùi trầm chưa tan, mây chiều chưa tắt – nàng hiện lên như một nỗi nhớ. Áo gấm buông lơi như thể cố tình, ánh mắt phảng phất chút mơ hồ khó giải. Mỗi cử chỉ đều như có hương, lướt qua là không thể nào quên.

Description