Cánh gió cuối chiều cuốn theo tà áo mỏng manh, nàng đứng đó – như một lời tiễn biệt không thành tiếng. Đôi mắt thẳm sâu ánh lên một đoạn quá khứ bị bỏ quên, mà làn da nàng lại sáng lên như vẫn đang nắm giữ ánh vinh quang cuối cùng. Giữa cơn gió, vẻ đẹp ấy vừa gần vừa xa – tựa giấc mộng không muốn tỉnh.

Description